Review The Odyssey: Nolan đổi hướng, và lần này ông kể chuyện
Bỏ lại mê cung thời gian, Nolan làm một bộ phim đi thẳng. Kết quả là bộ phim dễ vào nhất của ông sau nhiều năm.

Xem hay không
Đáng xem ở rạp lớn nhất bạn tìm được — và đáng xem lại lần hai.
Phim: The Odyssey (2026)
NÊN XEM NẾU BẠN…
thích sử thi, thích âm thanh dày và hình ảnh quay thật.
BỎ QUA NẾU BẠN…
ngại phim gần ba tiếng và nhịp chậm ở hồi giữa.
Điều bất ngờ nhất ở The Odyssey không phải quy mô, mà là sự giản dị. Nolan bỏ hẳn cấu trúc đảo tuyến vốn là chữ ký của ông. Câu chuyện đi thẳng từ đầu tới cuối: một người đàn ông tìm đường về nhà.
Đây cũng là phim của Christopher Nolan có doanh thu ngày mở màn cao nhất từ trước tới nay tại thị trường Việt.
Chính vì đơn giản mà phim có chỗ để thở. Những đoạn dài không thoại, chỉ có biển và gió, là lúc phim đẹp nhất. Phần hình ảnh quay bằng phim nhựa khổ lớn cho chất hạt và chiều sâu mà kỹ thuật số vẫn chưa bắt kịp.
Điểm yếu nằm ở hồi giữa. Có gần bốn mươi phút phim đi ngang, lặp lại cùng một nhịp: thử thách, vượt qua, đi tiếp. Người xem quen phim Nolan sẽ chờ một cú lật không bao giờ tới.
“Ta không sợ biển. Ta sợ ngày mình quên mất mình đang đi về đâu.”
Nhưng đó cũng là điểm hay: lần này Nolan không giấu bài. Ông kể một câu chuyện ai cũng biết trước kết thúc, và bắt khán giả quan tâm tới hành trình thay vì cái kết. Việc đó khó hơn nhiều so với một cú lật.
Bảng điểm chi tiết
Học quay phim, ra trường đi viết. Soi hình ảnh, ánh sáng và âm thanh kỹ hơn người thường. Phụ trách phim nước ngoài và các bài giải mã.




