Review Địa Đạo: Chiến tranh nhìn từ dưới lòng đất
Bùi Thạc Chuyên không làm phim anh hùng. Ông làm phim về những người sợ hãi mà vẫn ở lại.

Xem hay không
Phim chiến tranh Việt Nam trưởng thành nhất nhiều năm trở lại đây.
NÊN XEM NẾU BẠN…
muốn xem chiến tranh không nhạc hùng tráng, không khẩu hiệu.
BỎ QUA NẾU BẠN…
khó chịu với cảnh tối và ngột ngạt kéo dài.
Hai phần ba thời lượng phim diễn ra trong bóng tối. Không phải bóng tối nghệ thuật — là bóng tối thật, thứ bóng tối mà người ta phải sờ tường mà đi.
Cái giỏi nhất của phim nằm ở âm thanh. Tiếng đất rơi, tiếng thở, tiếng máy bay trên đầu vọng xuống méo mó qua mấy mét đất. Có đoạn dài không ai nói gì, chỉ còn nhịp tim của chính khán giả trong rạp.
Thái Hoà bỏ hoàn toàn lối diễn hài quen thuộc. Vai của anh gần như không có thoại lớn, nhưng ánh mắt lúc phải quyết định bỏ lại đồng đội là thứ ám ảnh lâu nhất sau khi đèn rạp bật.
Phim không né sự bẩn thỉu của chiến tranh: đói, ghẻ lở, cãi vã, hèn nhát. Chính vì thế mà lúc họ vẫn chọn ở lại, khán giả tin.
Nếu phải chê, đó là tuyến nhân vật phụ hơi đông ở đoạn đầu, khiến người xem mất một lúc mới nhớ được ai với ai. Nhưng đó là lỗi nhỏ của một bộ phim biết mình đang kể gì.
Bảng điểm chi tiết
Xem phim từ thời còn băng đĩa. Quan tâm nhất tới kịch bản và cách dựng; tin rằng một cảnh thừa đắt hơn một cảnh thiếu. Phụ trách mảng phim Việt.




