Giải mã phim

Giải mã Địa Đạo: Vì sao phim gần như không có nhạc nền

Quyết định táo bạo nhất của Bùi Thạc Chuyên không nằm ở hình ảnh, mà ở chỗ ông bỏ đi thứ mọi phim chiến tranh đều dùng.

Giải mã Địa Đạo: Vì sao phim gần như không có nhạc nền

Xem lại Địa Đạo lần thứ hai, thứ đập vào tai không phải tiếng bom mà là những khoảng im lặng. Phim gần như không dùng nhạc nền để dẫn dắt cảm xúc.

Trong phim chiến tranh, nhạc nền thường làm một việc: bảo khán giả nên cảm thấy gì. Dàn dây nổi lên là biết sắp có người hy sinh. Trống dồn là biết sắp thắng trận.

Bỏ nhạc đi nghĩa là đạo diễn từ chối làm việc đó. Khán giả phải tự xoay xở với những gì mình thấy, không có ai cầm tay chỉ đường. Đó là lý do phim mệt — và cũng là lý do phim thật.

Thay vào chỗ trống ấy là tiếng động thật: đất rơi, nước nhỏ giọt, hơi thở nén lại. Trong không gian địa đạo, âm thanh trở thành cách duy nhất để định vị. Khán giả nghe như nhân vật nghe.

Có một cảnh gần cuối, khi mọi tiếng động ngừng hẳn trong vài giây. Không nhạc, không tiếng động, không thoại. Đó là khoảnh khắc phim nói to nhất.

Phim nhắc tới trong bài